Ron nhăn mặt với Harry rồi trèo lên cầu thang bạc và khuất mắt. Bây giờ chỉ còn Harry là người cuối cùng chờ để vào thi. Nó ngồi xuống sàn, tựa lưng vào tường, lắng nghe tiếng một con ruồi vo ve bên cửa sổ đầy nắng, tâm trí nó băng qua sân trường chạy đến với lão Hagrid.
Cuối cùng, sau hai mươi phút, bàn chân to tướng của Ron lại xuất hiện trên bậc cầu thang.
Harry đứng dậy hỏi bạn:
-- Sao?
Ron đáp:
-- Rác rưởi! Mình chẳng thấy cái khỉ khô gì hết, cho nên mình bịa ra. Nhưng mà không biết bả
Giáo sư Trelawney gọi:
-- Harry Potter!
Harry thì thầm với Ron:
-- Hẹn gặp lại bồ trong phòng sinh hoạt chung.



