Pettigrew lẩm bẩm điên loạn; Harry nghe loáng thoáng những tiếng như "cường điệu", "điên rồ", nhưng nó không thể nào không để ý đến gương mặt tái mét như tro của Pettigrew, và cái cách mà mắt hắn cứ tiếp tục lấm lét ngó về phía cửa sổ và cửa cái. Hermione rụt rè nói:
-- Thưa giáo sư Lupin, con... con xin phép nói, được không ạ?
Giáo sư Lupin nhã nhặn bảo:
-- Đương nhiên được chứ, Hermione.
-- Dạ... Scrabbers... ý con nói là người... người đàn ông này... ổng đã từng ngủ chung trong một phòng ngủ với Harry trong suốt ba năm trời. Nếu ổng là thủ hạ của Kẻ mà ai cũng biết là ai đấy,
Pettigrew ré lên the thé, giơ bàn tay cụt một ngón chỉ vào Hermione:
-- Đó! Cám ơn cô! Anh thấy chưa, anh Remus? Tôi chưa từng hại đến một sợi tóc trên đầu của
Harry! Tại sao tôi phải làm vậy chứ?



