Bính đi như thế không cần biết rồi sẽ đi tới đâu, miễn cho qua một đêm. Lúc này Bính bỗng hồi hộp, bối rối lạ thường. Những bụm cọ đen thẫm, ù ù lộng gió ở vườn hoa sông Lấp gợi trong trí Bính bao nhiêu hình dung quái gở.
Bính tưởng con đường Bính đi tối tăm hoang vắng như cảnh một bãi tha ma.
Những cành xoan xao động là những cành tre lả ngọn bên những ngôi mộ
Bính bật kêu khe khẽ:



