Năm toan gạt Bính ra bên nhưng Bính nằm lăn ra đất và giữ lấy ống quần
Năm khóc nức nở. Năm vội cúi xuống, ẵm bổng Bính đặt lên giường, thì
- Em lạy mình! Đừng hung tợn thế! Em van mình! Mình thương em! Giời
Mấy giọt nước mắt của Bính qua lần lụa mỏng thấm vào da thịt Năm Sài
- ừ, thì mình cứ buông tôi ra - Để mình đi à ?



