Thằng Minh chán ngán. Nó lo ngại từ nay trở đi lại càng bị ức hiếp:
- Tám Bính! Tám Bính!
Nó nhắc tên đó hai ba lượt. Nó ghê rợn tưởng đến sự kiêu căng tàn ác của
Một ước vọng bỗng nảy ra trong tâm trí Minh.



